(BongDa.com.vn) - Tấn công, đá đẹp tất nhiên là rất đáng xem. Đã là người ai cũng yêu cái đẹp. Sẽ thật mãn nhãn nếu xem một trận đấu tấn công đẹp mắt với nhiều bàn thắng. Nhưng nếu cho rằng phòng ngự là tiêu cực, nhàm chán thì quả là sai lầm.
>> Man United: Quá tệ hại trong phòng ngự!
>> Video: Pepe - đây mới gọi là nghệ thuật phòng ngự !
>> Bóng đá: 5 phát minh chiến thuật vĩ đại nhất
>> Phản hồi BLV Nhím Xù: Mourinho vẫn là HLV vĩ đại
>> Giới hạn của Barca
Binh pháp có câu: biết mình, biết người trăm trận trăm thắng. Khi yếu gặp mạnh giải pháp thường là cố thủ. Hai kẻ ngang sức gặp nhau, kẻ biết nhún nhường thường gặp kết quả tốt. Cố thủ, phá lối chơi để mong hòa thì đúng là tiêu cực, nhưng phòng ngự thế nào để đánh bại đối thủ, mới là tinh hoa của chiến thuật phòng ngự. Cuộc đối đầu tiêu biểu ở vòng bảng Champions League năm nào giữa Arsenal, siêu cuồng phong của Wenger với Inter không biết thắng của Hector Cuper trên sân Highbury, Inter với đỉnh cao của catenacio đã chôn vùi Arsenal 3 bàn không gỡ (dù sau đó không lâu Cuper bị sa thải). Trận lượt về trên sân San siro, Inter lãng mạn bay bổng của Zaccheroni ngược lại bị Arsenal giã tới 5 bàn.
 |
Inter đánh bại Barca nhờ lối chơi catenaccio. Ảnh: Internet
|
Arsenal ngày đó cũng như Barca bây giờ, là đội quân tấn công thượng thặng, bất cứ ai hiên ngang đối đầu với nó cũng có nghĩa là ký tên vào án tử, là chắc chắn thua cuộc. Chỉ có hòn đá tảng vững chắc mới cản được bước tiến của đội quân này, vậy thì kẻ khôn ngoan nên chọn chiến thuật hợp lý, hay là đem trứng chọi đá? Nhiều người phê phán Inter đặt xe buýt trước khung thành khi gặp Barca bán kết lượt về Champions League 2 năm trước, nhưng chỉ có kẻ điên mới chọn lối chơi tự sát, khi đá trên sân khách mà lại thiếu người, mà đối thủ là kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy.
Trong bóng đá hiện đại, chiến thắng là trên hết. Một thế trận phòng ngự - phản công siêu hạng có thể giúp kẻ bị áp đảo giành thắng lợi đậm đà. Đừng nói phòng ngự dễ hơn tấn công. Phải hiễu rõ đối thủ, phải tính toán được những biến ảo của đối thủ,tổ chức kèm người và dàn trải đội hình một cách khoa học mới đánh bại được đội bóng kiểu Barca. Hy Lạp lên ngôi vương châu Âu có thể là phút thăng hoa không bao giờ lặp lại, nhưng một HLV có thể gặt hái thành công ở nhiều nơi như Mou mới là truyền nhân của catenacio.
Đừng nói xem phòng ngự là nhàm chán, không nhàm chán tí nào nếu bạn là một fan hâm mộ chân chính. Có ai quên được cảm giá hồi hộp đến nghẹt thở khi Việt Nam bị Singapore hay Thái Lan ép sân liên tục, thót tim với những pha lên bóng, đá phạt của đối thủ để rồi vỡ òa trong sung sướng khi ta tung đòn kết liễu đối thủ... Có ai hiểu cảm giác bực bội, tức tối khi đội bóng lên bóng liên tục mà không thắng được hoặc không có được pha bóng nguy hiểm nào, để rồi ê chề thất vọng khi những pha phản công sắc sảo của đối thủ xé tang mành lưới đội nhà. Đó là hình ảnh tuyển Việt Nam tự huyễn hoặc sức mạnh của mình với tư cách ĐKVĐ, vào trận với tư cách bề trên, để rồi bị một Philipinnes nhỏ bé “vả” vào mặt, hoặc bị một Malaysia chơi nhún nhường, đá chặt chẽ đầy khoa học, rồi chọn đúng thời cơ kết liễu... Âu cũng là nhưng cảm xúc kì diệu của bóng đá.
Có tấn công thì phải có phòng ngự, có rắn thì phải có mềm, mạnh được yếu thua là chuyện thường tình nhưng lấy yếu thắng mạnh lấy ít địch nhiều mới là cái hay, tinh túy của cuộc sống, của bóng đá. Cho nên đừng vôi chê bai lối đá phòng ngự, có lẽ bạn chưa cảm nhận được cái hay của nó thôi.
(Bạn đọc: Anh Tuấn)