(BongDa.com.vn) - Có một sự thật là không có bất cứ một nhà quản lý, người cầm quân, ông chủ lớn nào có được sự thành công cũng như được trọng vọng mà lại thiếu khả năng dùng người. Trong bóng đá, phải kể đến Sir Alex như một người làm điều đó toàn hảo nhất, tự nhiên nhất, ấn tượng nhất, nhất là bởi vì ở ông có những toan tính vượt xa sự dự liệu của mọi người.
>> MU: Man City, hãy đợi đấy!
>> Chelsea: Hãy tự trách mình!
>> Lăng kính: Lỗi Webb hay lỗi Sepp?
>> Đừng đùa với Sir Alex
Hợp lý trong cái bất hợp lý
Mùa giải 2011-2012 khó có thể coi là thành công với MU, khi họ đã bị loại khỏi hai đấu trường quen thuộc là Champions League và FA Cup từ khá sớm. Những sự mua bán của Sir Alex trong mùa hè đều không hoàn toàn đúng với dự đoán của người hâm mộ, đặc biệt ông còn đi ngược lại nó khi không làm mọi cách để có được một tiền vệ trung tâm hàng đầu. Sau những thất bại có phần “rát mặt” ở cả châu Âu lẫn quốc nội, người ta cho rằng MU đã gặp khủng hoảng nhân sự, và phiên chợ đông là cơ hội cuối cùng cho Sir Alex. Nhưng không, ông không hề ngó ngàng đến việc chi tiền vào kỳ chuyển nhượng giữa mùa giải, bất chấp những đàm tiếu của báo chí cũng như những người đang thất vọng và muốn thấy một MU mạnh mẽ, sáng sủa hơn.
 |
| Chiến lược gia đại tài về điều hành nhân sự. Ảnh: Internet. |
Không phải vì tiết kiệm mà Sir Alex không làm “hết tay” trong những trường hợp của Sneijder hay Nasri, ông có cái lý rất cụ thể. Ở Old Trafford Sir Alex là số một, không bao giờ ông dung túng cho những cầu thủ có những đòi hỏi quá mức, nhất là khi bản thân họ chưa đóng góp gì cho câu lạc bộ, đó là ví dụ của Sneijder khi đàm phán, cũng như sự tự mãn của Nasri đã khiến cầu thủ người Pháp không thể ở trong mắt xanh của Sir được. Rồi sau đó, chúng ta đều thấy Sneijder “nhạy cảm” với chấn thương ra sao, Inter của anh xuống dốc thảm hại thế nào, một “ngôi sao” như vậy liệu có thể trụ vững ở Premier League - một giải đấu vô cùng quyết liệt? Và Nasri, thần đồng của Arsenal ngày nào giờ chỉ là quân bài dự bị ở Etihad, một nơi cần bản lĩnh trận mạc, cần những “ông chủ” dày dạn ở giữa sân, chứ không chỉ là một “thiếu gia” có tài. Thời gian và thực tế đã chỉ ra chỗ đứng và giá trị thực của những “cái tên hot” ấy là ở đâu, và tất nhiên Sir Alex đã đúng khi không mặn mà với những ai không biết rõ giá trị thực của mình.
Có thể nói vấn nạn chấn thương là nguyên nhân chính khiến MU thụt lùi ở một số đấu trường, vì vậy ai cũng mong Sir Alex sẽ đầu tư vào mùa đông. Nhưng ông cũng chẳng làm vậy, vì sao? Vì ngay lúc này, các thương binh đã lần lượt trở lại, và rõ ràng lực lượng của MU sẽ lại dày dạn như trước, đủ cả về số lượng cũng như chất lượng, mọi sự bổ sung sẽ chỉ làm sân Old Trafford thêm chật chội mà thôi, nhất là khi lão tướng Paul Scholes đã trở lại-như một tân binh chất lượng chứ không phải một sự vá víu tinh thần. Để cạnh tranh ngôi vô địch với Man City, thế này là tạm đủ, Sir biết rõ điểm mạnh điểm yếu của từng người, và mỗi cá nhân cũng đều biết chứng tỏ đúng lúc để người ta thấy rằng, khoảng cách giữa hai đội hình(thậm chí ba) của MU là rất mong manh.
Thiên đường cho cầu thủ trẻ
 |
| Sir Alex đã đẩy Morrison đi vì những đòi hỏi của cầu thủ này. Ảnh: Internet. |
Nguyên lý rất đơn giản, nỗ lực, chờ đợi, chứng minh, và thưởng thức bóng đá đỉnh cao. Mọi cầu thủ trẻ đã và đang xuất hiện ở Old Trafford đều chịu ảnh hưởng rất lớn từ hệ thống đào tạo mà Sir Alex đứng đầu. Chắc hẳn Tom Cleverley sẽ là một cái tên vô danh khi đứng cạnh Sneijder, Modric,… nhưng với MU, anh đang trên đường trở thành một ai đó “đặc biệt”, và chính anh là nguyên nhân khiến Sir Alex không lo lắng về vị trí trung tâm hàng tiền vệ trước mùa giải, một bí mật lớn của Sir Alex. Giờ đây, Smalling và Phil Jones là cốt cán ở đội một, Paul Pogba cũng đã được trao cơ hội, và ngay cả một thủ thành “dự bị của dự bị” như Ben Amos cũng đã được vào sân - một điều tưởng như không bao giờ, nhưng thực tế đã cho thấy Sir Alex không có khái niệm “người thừa”.
Những người cầu tiến, đóng góp tốt đều được tưởng thưởng xứng đáng, nhưng bất cứ ai có triệu chứng “ngôi sao” sẽ mau chóng bị dằn mặt, hoặc nặng hơn là đào thải, Morrison là một ví dụ - bất chấp tài năng của anh. Ở MU, những cầu thủ chưa thật xuất sắc nhưng luôn có đủ khát khao cũng luôn được ưu ái, như Evans, hay phần nào đó là Anderson. Mặt khác, những ai có khả năng, nhưng không có môi trường thích hợp để phát triển, đều được tạo điều kiện ra đi, như Rossi, hay Pique - những cầu thủ đã tạo dựng tên tuổi với những đội bóng phù hợp hơn. Đó chính là cái hay, tính nhân văn trong cách dụng nhân của Sir Alex, những điều mà có lẽ rất nhiều huấn luyện viên phải tham khảo, nhất là những ai luôn quá rủng rỉnh tiền mua sắm, hoặc những người chỉ lấy danh hiệu làm đầu mà để thui chột những tài năng. Đó cũng chính là một phần trong sự vĩ đại của “Ngài Hiệp sĩ”, đưa ông thành huyền thoại với fan MU, và cả với muôn vàn người hâm mộ trên toàn thế giới.
(Bạn đọc: Trần Mạnh Quang)
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập BongDa.com.vn |
|
>> MU: Man City, hãy đợi đấy!
>> Chelsea: Hãy tự trách mình!
>> Lăng kính: Lỗi Webb hay lỗi Sepp?
>> Đừng đùa với Sir Alex